Ban biên tập Verke
Giá trị bản thân đến từ đâu?
Ban biên tập Verke ·
Hãy nghĩ về điều khắc nghiệt nhất mà bạn thường xuyên nói với chính mình. Giờ hãy hỏi: ai đã nói câu đó đầu tiên? Nếu một câu trả lời hiện lên — giọng của cha hoặc mẹ, vẻ mặt của một giáo viên, một khoảnh khắc trên sân chơi — thì bạn vừa tìm thấy gốc rễ của những gì bài viết này nói về.
Phần lớn các cuộc trò chuyện về giá trị bản thân bắt đầu bằng câu "làm sao để xây dựng nó?" Bài viết này bắt đầu từ chỗ khác: vì sao bạn lại không có nó? Không phải vì bạn có gì sai, mà vì giá trị bản thân không được lắp ghép ở tuổi trưởng thành từ những lời khẳng định và thành tích. Nó được hình thành từ thời thơ ấu, qua hàng nghìn khoảnh khắc nhỏ giữa một đứa trẻ và những người mà đứa trẻ đó phụ thuộc vào. Câu chuyện bạn đang mang về việc mình có đủ hay không đã được viết trước khi bạn cầm được bút. Hiểu điều đó sẽ thay đổi ý nghĩa thực sự của việc "làm việc với giá trị bản thân."
Khởi nguồn
Bạn đã được trao cho một câu chuyện về chính mình trước khi bạn có thể tự viết một câu chuyện
Lý thuyết gắn bó, được John Bowlby mô tả lần đầu vào những năm 1960 và được tinh chỉnh qua nhiều thập kỷ sau đó, đưa ra cách giải thích rõ ràng nhất về việc giá trị bản thân hình thành như thế nào. Một đứa trẻ không sinh ra đã có sẵn quan điểm về chính mình. Quan điểm đó được lắp ghép từ dữ liệu quan hệ — hàng nghìn khoảnh khắc nhỏ trong đó đứa trẻ học được liệu nhu cầu của mình có được đáp ứng hay không, liệu nỗi đau của mình có quan trọng hay không, liệu mình có phải gồng lên thể hiện thì mới được chăm sóc. Từ những khoảnh khắc đó, đứa trẻ xây dựng cái mà Bowlby gọi là mô hình làm việc nội tâm: một khuôn mẫu cho câu hỏi "mình có đáng được yêu thương không?" và khuôn mẫu này trở thành nền móng cho mọi mối quan hệ về sau.
Khi người chăm sóc đáp lại một cách nhất quán — không hoàn hảo, nhưng đủ — đứa trẻ nội tâm hóa điều gì đó như: "Mình có thể nhờ giúp đỡ và sẽ có người đến. Mình có giá trị." Khi sự đáp lại đó là khó đoán, có điều kiện, hoặc vắng mặt, đứa trẻ nội tâm hóa một kết luận khác: "Mình phải giành lấy sự chăm sóc. Hẳn là mình không xứng đáng được nhận nó một cách tự do." Đây không phải là một suy nghĩ mà đứa trẻ nghĩ ra. Đó là một cảm giác cơ thể lắng xuống thân thể trước khi ngôn ngữ kịp đến.
Phần đau đớn nhất của sự công nhận có điều kiện là logic mà nó sinh ra. Nếu tình thương phải được giành lấy, đứa trẻ lập luận, thì tình thương bị giữ lại hẳn là do mình đáng bị như vậy. Đứa trẻ tự nhận trách nhiệm cho khoảng trống đó — không phải vì sai, mà vì tự đổ lỗi cho mình an toàn hơn việc chấp nhận rằng người mình phụ thuộc để sống là không đáng tin cậy. Bước thích nghi này trở thành bản nháp đầu tiên của giá trị bản thân thấp. Để hiểu sâu hơn về cách những khuôn mẫu ban đầu định hình các mối quan hệ trưởng thành, xem các kiểu gắn bó được giải thích.
Di sản để lại
Giọng nói trong đầu bạn có tác giả — và người đó không phải là bạn
Lý thuyết quan hệ đối tượng, được phát triển bởi những nhà tư tưởng như Fairbairn và Winnicott, đẩy điều này đi xa thêm một bước. Bạn không chỉ nội tâm hóa người chăm sóc — bạn nội tâm hóa cả mối quan hệ. Cách bạn được nhìn thấy, được nói chuyện, được đáp lại trong những khoảnh khắc cần đến. Khuôn mẫu quan hệ đó trở thành một giọng nói. Và vì nó đến trước khi bạn có công cụ nhận thức để chất vấn, nó không nghe như một quan điểm. Nó nghe như sự thật.
Winnicott mô tả người cha mẹ "đủ tốt" — không phải sự hòa hợp hoàn hảo, mà là sự đáp lại đủ nhất quán để đứa trẻ có thể phát triển một cảm thức ổn định về bản thân. Khi sự nhất quán đó thiếu vắng, đứa trẻ lấp đầy khoảng trống bằng sự tự chỉ trích. Tiếng nói chỉ trích đó nói "mày không đủ" vì đó là điều mà sự vắng mặt đã dạy. Nhưng đây là điều mà phần lớn mọi người bỏ lỡ: tiếng nói đó là một di sản, không phải bản dạng. Nó thuộc về một mối quan hệ mà bạn không chọn, đang phát đi phát lại bên trong một tâm trí chưa bao giờ có cơ hội viết câu chuyện của riêng mình.
Nhận ra điều này không làm giọng nói đó im lặng. Nhưng nó thay đổi quan hệ của bạn với nó. "Mình không đủ" rơi xuống khác đi khi bạn có thể thêm vào: "...là điều mà khuôn mẫu mà mình hồi bảy tuổi đã dựng lên để sống sót trong một gia đình mà 'đủ' chưa bao giờ được định nghĩa nói ra." Để có một cách tiếp cận bổ sung khi làm việc với tiếng nói chỉ trích nội tâm, xem lòng tự trắc ẩn: cách ngừng khắt khe với chính mình.
Bạn vừa lần dấu một giọng nói về tận nguồn gốc của nó. Anna có thể giúp bạn khám phá ý nghĩa của khám phá đó — và bắt đầu viết lại câu chuyện mà người trưởng thành bạn-hiện-tại sẽ chọn.
Trò chuyện với Anna — không đăng ký, không email, không thẻ tín dụng.
Trò chuyện với Anna →Nghịch lý
Vì sao biết được điều này vẫn chưa đủ để thay đổi nó
Nếu chỉ hiểu được gốc rễ là đủ, thì sự thấu hiểu đã là phương thuốc chữa lành. Nhưng không phải vậy. Các nhà lâm sàng tâm lý động lực gọi điều này là cưỡng bức lặp lại: xu hướng tái tạo lại động lực quan hệ quen thuộc ngay cả khi nó gây đau đớn, vì hệ thần kinh đánh đồng quen thuộc với an toàn. Bạn chọn bạn đời xác nhận lại câu chuyện cũ. Bạn sắp xếp tình bạn xoay quanh việc giành lấy sự công nhận. Bạn diễn giải những phản hồi mơ hồ thành sự từ chối — vì từ chối là hình dạng mà khuôn mẫu của bạn quen thuộc.
Đó cũng là lý do tại sao các cách tiếp cận thuần nhận thức đôi khi chững lại với những vết thương sâu về giá trị bản thân. CBT có thể tái cấu trúc các suy nghĩ hàng ngày — và nó nên làm vậy, vì những suy nghĩ đó khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn theo thời gian thực. Nhưng niềm tin nằm bên dưới thường có trước cả ngôn ngữ. Nó được mã hóa qua quan hệ, không phải qua lời nói. Bạn có thể logic biết rằng "mình xứng đáng" trong khi từng tế bào trong cơ thể bạn lại không đồng ý. Cập nhật khuôn mẫu đòi hỏi một trải nghiệm quan hệ mới mâu thuẫn với cái cũ — chứ không chỉ một suy nghĩ mới. Để có bộ công cụ nhận thức bổ sung cho công việc này, xem bài tập CBT cho lòng tự trọng.
Đây là điều mà trị liệu chiều sâu mang lại: một mối quan hệ trong đó khuôn mẫu cũ hiện lên, được nhìn thấy, và được đáp lại bằng một điều gì đó khác. Nhà trị liệu (hoặc trong thực hành có cấu trúc, là AI coach) phản hồi với sự yếu mềm theo cách mà nó cần được phản hồi từ ban đầu. Theo thời gian, khuôn mẫu được cập nhật. Không phải vì ai đó tranh luận để bạn tin vào những niềm tin mới, mà vì bạn đã trải nghiệm điều gì đó mâu thuẫn với những niềm tin cũ.
Bằng chứng
Công việc chiều sâu với giá trị bản thân thực sự trông như thế nào
Tâm lý trị liệu động lực hiện đại không phải là nằm trên ghế dài suốt mười năm. Nó tập trung, thường có giới hạn thời gian, và ngày càng dựa trên bằng chứng. Một nghiên cứu năm 2017 của Johansson và cộng sự đã thử nghiệm tâm lý trị liệu động lực qua mạng và ghi nhận hiệu quả lớn, bền vững (d = 1,05 ở thời điểm theo dõi hai năm) cho những khuôn mẫu liên quan chặt chẽ đến giá trị bản thân (Johansson et al., 2017). Mức độ hiệu quả đó vẫn duy trì — và ở một số chỉ số còn tăng lên — nhiều năm sau khi điều trị kết thúc.
Phát hiện này phù hợp với những gì Jonathan Shedler đã ghi nhận trong một bài tổng quan năm 2010 được trích dẫn rộng rãi: hiệu quả của tâm lý trị liệu động lực không chỉ duy trì mà còn có xu hướng tăng lên sau khi điều trị kết thúc, gợi ý rằng đã có thay đổi cấu trúc thực sự chứ không chỉ là sự đè nén triệu chứng (Shedler, 2010). Cơ chế này có thể hiểu được qua lăng kính đã mô tả ở trên. Nếu vết thương mang tính quan hệ, thì sự hàn gắn cũng phải mang tính quan hệ. Và một khi sự hàn gắn quan hệ đã được nội tâm hóa, nó tiếp tục phát huy tác dụng ngay cả khi mối quan hệ trị liệu đã kết thúc. Tìm hiểu thêm về phương pháp, xem tâm lý trị liệu động lực.
Thuật ngữ lâm sàng cho cơ chế này là "trải nghiệm cảm xúc chỉnh sửa" — một khoảnh khắc trong đó kỳ vọng quan hệ cũ được kích hoạt nhưng lại nhận được một phản hồi khác. Bạn chờ đợi bị gạt đi thì lại nhận được sự lắng nghe chú tâm. Bạn để lộ sự yếu mềm và không bị trừng phạt. Những khoảnh khắc này tích tụ lại, và khuôn mẫu lặng lẽ tự cập nhật chính nó.
Hãy thử
Hai bài tập để bắt đầu khám phá câu chuyện khởi nguồn của bạn
Đây không phải là những giải pháp nhanh. Đây là những bài chiêm nghiệm có hướng dẫn — dạng việc mà một nhà trị liệu có thể yêu cầu bạn ngồi cùng giữa các phiên. Hãy dành ra khoảng thời gian yên tĩnh. Chuẩn bị thứ gì đó để viết.
Bài chiêm nghiệm về câu chuyện khởi nguồn (15 phút, cần không gian yên tĩnh)
Chọn một niềm tin tiêu cực về bản thân mà bạn đang mang theo — kiểu như "mình không đủ thú vị" hoặc "mình không có giá trị trừ khi mình hữu ích." Nhắm mắt lại và lần ngược về quá khứ. Lần đầu tiên bạn cảm thấy như vậy là khi nào? Có ai ở đó? Xung quanh bạn đang diễn ra điều gì? Hãy viết ra ký ức sớm nhất gắn với niềm tin này. Bạn không cần tìm một cảnh khởi nguồn đầy kịch tính — đó có thể chỉ là một bầu không khí, một dạng tương tác lặp đi lặp lại, hoặc một sự vắng mặt. Mục đích không phải để đổ lỗi. Mục đích là xác định nơi câu chuyện bắt đầu, vì những câu chuyện khởi đầu từ tuổi thơ vẫn có thể được viết lại bởi người trưởng thành mà bạn đang là bây giờ.
Nếu không có gì hiện lên, đó cũng là một thông tin. Một số khuôn mẫu được mã hóa trong cảm xúc chứ không phải trong sự kiện. Thay vào đó hãy để ý: niềm tin đó cảm thấy thế nào trong cơ thể bạn? Nó nằm ở đâu? Cảm giác đó thuộc về độ tuổi nào? Đây là những sợi chỉ mà công việc chiều sâu lần theo.
Lập bản đồ khuôn mẫu (15 phút, hé lộ nhiều điều)
Hãy viết ra ba mối quan hệ mà bạn cảm thấy "không đủ" — một người bạn đời, một người bạn, một người sếp, một người cha hoặc mẹ. Với mỗi mối quan hệ, hãy trả lời ba câu hỏi: Mình làm gì để cố gắng giành lấy sự công nhận của họ? Mình sợ điều gì sẽ xảy ra nếu mình ngừng làm vậy? Có khuôn mẫu nào lặp lại ở cả ba mối quan hệ không?
Nếu cùng một hình dạng xuất hiện trong cả ba — cùng một nỗi sợ, cùng một hành vi bù đắp — thì bạn đang nhìn thấy khuôn mẫu quan hệ của mình. Nó đã được viết ra trước khi bạn có thể lựa chọn. Những người trong cuộc sống hiện tại của bạn không phải là tác giả; họ là những diễn viên mà khuôn mẫu của bạn tuyển vào cho một kịch bản đã được viết sẵn. Nhìn thấy khuôn mẫu là bước đầu tiên để chọn một khuôn mẫu khác. Về các khuôn mẫu tự bảo vệ liên quan, xem vì sao chúng ta tự phá hoại chính mình. Về cách các động lực quan hệ thời thơ ấu tái diễn trong đời sống trưởng thành, xem các khuôn mẫu thời thơ ấu trong mối quan hệ trưởng thành.
Khi nào nên tìm thêm hỗ trợ
Các bài tập ở trên có thể mở ra những cánh cửa. Nhưng nếu những gì đi qua các cánh cửa đó trở nên quá sức — nỗi đau buồn dữ dội, hồi tưởng xâm nhập, phân ly, hay những ý nghĩ tự gây hại — đó là tín hiệu cho thấy bạn nên làm việc với một chuyên gia có giấy phép hành nghề, chứ không phải với một bài viết. Điều tương tự cũng áp dụng nếu bạn nhận ra mình có tổn thương quan hệ sâu: lạm dụng, bỏ bê, hoặc thiếu vắng cảm xúc kéo dài đã định hình nhiều thứ hơn cả giá trị bản thân. Một nhà trị liệu tâm lý động lực có thể nâng đỡ những gì hiện lên theo cách mà một trang viết không thể. Bạn có thể tìm các lựa chọn chi phí thấp tại opencounseling.com hoặc các đường dây trợ giúp quốc tế qua findahelpline.com.
Trò chuyện với Anna
Nếu những gì bạn đọc ở đây chạm vào bạn — nếu bạn nhận ra một giọng nói, một khuôn mẫu, một gốc rễ — Anna được tạo ra cho dạng khám phá này. Cách tiếp cận của cô ấy lấy nguồn từ tâm lý trị liệu động lực, phương pháp mà bài viết này dựa trên. Cô ấy giúp bạn lần dấu các khuôn mẫu về tận nguồn mà không thúc ép sự thấu hiểu đến nhanh hơn mức bạn sẵn sàng. Cô ấy nhớ những gì đã hiện lên trong các phiên trước, nên công việc đào sâu dần theo thời gian. Tìm hiểu thêm về phương pháp, xem tâm lý trị liệu động lực.
Trò chuyện với Anna về điều này — không cần tài khoản
Đọc thêm
Câu hỏi thường gặp
Câu hỏi thường gặp
Mình có cần đổ lỗi cho bố mẹ để làm được việc này không?
Không — và công việc tâm lý động lực tốt rõ ràng tránh khung nhìn đó. Cha mẹ bạn cũng đang vận hành với lịch sử gắn bó và những giới hạn riêng của họ. Mục đích không phải để đổ lỗi — mà là xác định nguồn gốc của một câu chuyện để bạn có thể nhìn thấy nó NHƯ một câu chuyện chứ không phải như sự thật. "Bố tôi không thể bày tỏ tình cảm" là một lời giải thích, không phải lời buộc tội. Nó giải phóng bạn khỏi việc gánh giới hạn của ông như là bản dạng của chính mình.
Giá trị bản thân thấp có phải lúc nào cũng bắt nguồn từ thời thơ ấu không?
Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng thông thường gốc rễ vẫn ở đó — kể cả khi chúng được kích hoạt bởi một trải nghiệm ở tuổi trưởng thành. Một cuộc chia tay tan vỡ, mất việc, hay bị phản bội có thể nghiền nát giá trị bản thân, nhưng thường nó giáng đòn mạnh hơn khi xác nhận một niềm tin đã có sẵn từ trước. Dấu hiệu lâm sàng: nếu bạn nói "mình đã luôn biết chuyện này sẽ xảy ra" hoặc "điều này chứng minh những gì mình vẫn luôn cảm thấy," thì bên dưới có một tầng cũ hơn.
Nếu mình không nhớ rõ thời thơ ấu thì sao?
Bạn không cần ký ức có dạng câu chuyện. Công việc tâm lý động lực không đòi hỏi một bản tua lại đạt chuẩn pháp đình về những gì đã xảy ra. Điều quan trọng là khuôn mẫu cảm xúc: bạn cảm thấy thế nào trong các mối quan hệ thân mật? Bạn mong đợi điều gì khi mình yếu mềm? Tiếng nói chỉ trích nói gì? Những khuôn mẫu này CHÍNH LÀ ký ức — được mã hóa trong khuôn mẫu quan hệ của bạn chứ không phải trong các sự kiện cụ thể.
Vì sao mình không thể chỉ dùng suy nghĩ để thoát ra khỏi điều này?
Bởi vì niềm tin đó đã được cài đặt từ trước khi bạn có khả năng suy nghĩ phản biện. Nó đến qua mối quan hệ — qua cách bạn được ôm ấp, được đáp ứng, được nhìn thấy. Đó là lý do tại sao CBT (vốn làm việc ở tầng suy nghĩ) đôi khi không chạm tới được tầng đó: bạn có thể logic biết rằng "mình xứng đáng" trong khi hệ thần kinh của bạn lại không đồng ý. Cập nhật khuôn mẫu đòi hỏi một trải nghiệm quan hệ mới, chứ không chỉ một suy nghĩ mới.
Đâu là khác biệt giữa tâm lý trị liệu động lực và CBT khi làm việc với giá trị bản thân?
Mục tiêu khác nhau, khung thời gian khác nhau. CBT làm việc với vòng lặp duy trì — những suy nghĩ hàng ngày và các hành vi tự bảo vệ đang giữ cho giá trị bản thân thấp tiếp tục tồn tại ngay lúc này. Tâm lý trị liệu động lực (PDT) làm việc với gốc rễ — vì sao những niềm tin đó hình thành và những khuôn mẫu quan hệ nào cứ tái tạo chúng. CBT dạy bạn quản lý triệu chứng; PDT giải quyết lý do triệu chứng tồn tại. Chúng bổ sung cho nhau.
Verke cung cấp coaching, không phải trị liệu hay chăm sóc y tế. Kết quả khác nhau tùy mỗi người. Nếu bạn đang trong khủng hoảng, hãy gọi 988 (Mỹ), 116 123 (Anh/EU, Samaritans), hoặc dịch vụ cấp cứu địa phương. Truy cập findahelpline.com để biết các nguồn hỗ trợ quốc tế.